Tôi có một cô bạn gái khá kỳ quặc. Em không thích mặc đồ ngắn hở chân, khoe đùi như các cô gái trẻ hiện giờ. Tủ quần áo của em “cạch mặt” quần sooc, váy ngắn, thậm chí là váy dài.
Em chỉ kề với duy nhất một kiểu quần: quần dài. Jeans hay quần âu, đều phải có độ dài đến mắt cá chân, che kín mít đôi chân của em. Dù em có một đôi chân thanh mảnh rất đẹp chứ xấu xí gì cho cam.
đương nhiên em cũng không đi biển, bởi em chẳng lẽ nào mặc đồ tắm hở chân. Có đi dự tiệc, em chỉ chọn váy dài quét đất. Dẫu phần thân trên có thể được thiết kế gợi cảm, hào phóng.
Tôi thắc mắc ghê lắm. Nhưng câu trả lời nhận được chỉ là: “Em thích như vậy”. Không có được câu đáp cụ thể từ em, tôi tắc lưỡi cho qua. Em mặc gì cũng được, miễn em yêu tôi tình thực là đủ.
Em mặc gì cũng được, miễn em yêu tôi chân tình là đủ. (Ảnh minh họa)
Bên nhau 7 tháng, tôi rủ em đi du lịch xa. Tôi tin em cũng hiểu tín hiệu mà tôi đưa ra. Chúng tôi đều xác định sẽ đến với nhau, vậy không nghi ngờ gì,
chuyện ấy
sẽ khiến tình yêu của chúng tôi càng thêm thăng hoa.
Em suy nghĩ cả 1 ngày, rút cuộc cũng gật đầu đồng ý. Tôi mừng lắm, bắt tay vào chuẩn bị mọi thứ cho chuyến đi.
Đêm trước hết với bạn gái ở khách sạn, tôi hồi hộp nhìn em trút bỏ bộ váy ngủ trên người. Khi em "phơi bày" hoàn toàn trước mắt tôi, tôi chết lặng.
Em có một cơ thể rất đẹp và cân đối nhưng đập vào mắt tôi nhức nhói là khắp bắp chuối lên đến đùi, là chi chít những vết sẹo lớn nhỏ.
Thấy tôi sững sờ, em nhẹ giọng kể cho tôi nghe mọi chuyện. Rằng mẹ em mất sớm. Bố em cưới dì ghẻ , mong có người coi ngó cho em. Sau khi dì ghẻ có thai, ông vì gánh nặng gia đình nên quyết đi làm xa, cả năm mới về được 1 lần. Em ở nhà với mẹ ghẻ, chịu đựng sự đánh đập, hành tội của bà ta. Bất cứ chuyện gì từ nhỏ nhất, bà ta cũng có thể cầm gậy, roi để đánh em.
Tôi nghe xong câu chuyện của em, chỉ biết ôm chặt em vào lòng. (Ảnh minh họa)
Bố em có biết chuyện, nhưng ông đang đi làm xa, chẳng thể rõ kĩ càng mọi thứ. Ông nghĩ con nít cần được dạy bảo là chuyện thường ngày. Hơn nữa, ông với bà mẹ kế kia đã có con chung, đâu thể vì chuyện đó mà ly hôn.
Mãi sau này khi em dần lớn, có sức cự, mọi chuyện mới dần đỡ. Nhưng những vết sẹo loang lổ ghê người kia, sẽ còn theo em suốt cả thế cuộc. Bố em giờ đã về gần nhà, song từ khi đi học Đại học, em cả năm chẳng về nơi đó được 1 lần. Đối với em căn nhà đó không phải là nhà em.
Tôi nghe xong câu chuyện của em, chỉ biết ôm chặt em vào lòng. Tôi tự hứa với lòng mình, sẽ cho em 1 ngôi nhà đúng nghĩa. Nhưng nhìn em mặc cảm với những vết sẹo kia như vậy, tôi lại thấy nhói lòng. Tôi muốn em có thể tự tin mặc váy ngắn, quần sooc trẻ trung như các cô gái khác. Tôi có nên đầu tư một số tiền lớn cho em đi thẩm mỹ hết những vết sẹo đó không?
(quoctrung...@icloud.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét