Ngày trước, khi mới yêu thì Quân bừa bãi chiều tôi. Nhiều khi biết anh gia trưởng, thích tự quyết nhưng tôi lại cảm thấy nó thật ngọt. Nghĩ mà xem, khi bạn dùng dằng chọn quán ăn, anh người tình đã lôi tuột bạn tới địa điểm sang – xịn – mịn nhất rồi tuyên bố:
"Em phải tăng thêm 5kg nữa cho anh".
Rồi khi phải tăng ca mệt đứt hơi, anh gọi điện đòi đưa đi ăn, bạn khước từ vì chỉ muốn ngủ. Ấy thế mà 15 phút sau anh đã xuất hiện trước cổng công ty và ra lệnh: "Em xuống đi, anh đưa em đi ăn. chẳng thể về rồi lăn ra ngủ mà nhịn thế được".
Đó, Quân chính là kiểu người như thế. Vậy nên tôi cảm thấy sự bảo thủ của anh rất đỗi ngọt. Quân điển trai, gia đình có điều kiện, công việc tốt, một người đàn ông như thế còn do dự gì mà không giữ cho thật chặt? Và chúng tôi kết hôn sau 3 năm yêu. Hồi đó, tôi 25 tuổi.
Thế nhưng không, khi về chung sống thì mọi thứ chẳng như tôi nghĩ. Và nguyên cớ cũng xuất phát từ mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu. Bà là người khá kĩ tính, bênh con trai châm bẩm do vậy mọi việc nhà đều do tôi đảm trách. Cứ thử nhờ Quân rửa bát hay lau nhà xem, mẹ chồng tôi sẽ tru tréo lên: "Ối giờ, sao con lại lau nhà thế kia? Đi làm về chưa đủ mệt hay sao? Mà đàn ông con trai lại đi làm mấy thứ này? Mẹ nuôi con bao năm giữ như ngọc mà giờ lại nai lưng ra làm thế này, mẹ đành lòng sao được?"
Dù nói với con trai nhưng tôi thừa hiểu mẹ chồng đang mắng vốn mình. Tôi chẳng buồn cãi hay đả động gì, nhưng bụng thì ghét ra mặt, chỉ khẽ bĩu môi rồi bảo Quân: "Thôi, anh đi ra để em làm. Thân anh thân ngọc thân ngà, thân em như phận gà phận chó, có làm thêm tí không sao."
Mẹ chồng lườm tôi cháy mặt, rồi bảo: "Con biết thế sao không chủ động làm đi mà con nhờ chồng? Phụ nữ việc nhà phải quán xuyến hết, đừng có lười nhác mà đi sai chồng".
(Ảnh minh họa)
Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại tại đó. Mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng càng ngày càng mâu thuẫn. đầy tớ ra sống riêng, Quân thì nhất mực không. Và bi kịch là anh ngày một nghe theo lời mẹ hơn.
thời kì gần đây, vì chuyện tôi không chịu sinh con ngay mà mẹ chồng còn hay bịa chuyện không hay về con dâu rồi đi mách với Quân. Nhiều buổi tối trở về, anh chẳng hỏi mà buông lời trách móc khiến tôi rất ấm ức. Không có cảm giác gì tệ bạc hơn khi bị oan mà giải thích chồng vẫn không nghe.
Sau nhiều lần cứng không được, tôi nghĩ mình cần phải mềm mỏng hơn. Và hôm mới đây, tôi phải tăng ca nên đã gọi điện thoại về nhờ mẹ chồng cơm nước giúp. 7h hơn, tôi về tới nhà thì thấy mẹ chồng vẫn đang lúi húi chưa xong. Tôi bỏ ngay túi xách ở sofa và rửa tay rồi phụ bà. Đúng lúc ấy, Quân cũng bước vào. Thấy cảnh mẹ phải đun nấu liền chẳng nói chẳng rằng, mắng tôi xối xả: "Em đi đâu mà tối mò không biết đường về? cơm nước bao lâu nay toàn ỷ lại vào mẹ, có ai đi làm dâu như em không? Về muộn cũng không mở miệng ra báo, đây là nhà trọ của em đấy à?"
Tôi ngơ ngác, quay sang mẹ chồng thì thấy bà nín thinh. Tôi đoán ngay chính bà là người đã hông tin với Quân như vậy. Tức giận và làm căng lên cũng chẳng phải cách khi chồng mình vốn không hề tin cậy. Tôi quyết định cố nuốt cục tức, cười ngọt rồi bảo: "Anh đừng nóng. Em phải tăng ca nên đã gọi điện về cho mẹ xin phép rồi. Để mẹ phải vào bếp em cũng áy náy lắm, nhưng công việc đang lúc gấp rút nên khó tránh. Mà đáng lẽ phải 8-9h mới tan mà em sợ mẹ lại phải rửa bát, dọn dẹp nên đã xin mang việc về nhà làm để phụ mẹ trước đó. Anh chẳng khen em một câu thì thôi?"
Quân đang gay gắt bỗng thấy tôi nói giọng có phần nũng nịu, lập tức cũng nguôi ngoai. Có lẽ anh không ngờ cô vợ nóng tính hở ra là cãi nay lại nhẹ nhõm giảng giải như thế. Tiếp đó, tôi mở ngay điện thoại ra khoe với chồng cuộc gọi kéo dài mấy phút với mẹ chồng chứng minh đã thông báo. Anh im im một hồi, sau đó quay sang xin lỗi tôi liền.
Chỉ sự việc nhỏ đó thôi nhưng khiến tôi cũng thay đổi mọi người ạ. Chồng và mẹ chồng đã cứng, mình cứng theo tất gãy. Phải khéo léo# hơn để kéo chồng về phía mình, tôi nghĩ đó mới là cách hay để giữ cuộc hôn nhân vững bền.